Thứ Tư, 28 tháng 10, 2009

Những lời chân thành nhất gửi đến anh!

Ox,
Có nhiều điều trong lòng em muốn chia sẻ ra tất cả với a, nhưng đôi khi mở lời e lại không biết fải bắt đầu từ đâu và fải nói như thế nào để a có thể hiểu được suy nghĩ cũng như tâm tư và tình cảm e dành cho a...

Em biết rằng...ngoài những lúc a ở bên cạnh e ra, a cũng cần có những khoảng thời gian vui vẻ và thoải mái bên bạn bè, e ko thề cấm cản anh chuyện đó...Nhưng anh àh, tụi nó có thể làm bất cứ điều gi tui nó muốn, có thể di đến bất kể nơi đâu tụi nó thích đi vì tụi nó không có ai để phải lo lắng và bận tâm rằng sẽ có người buồn vì những chuyện tụi nó làm. Riêng anh, anh là chồng của em, anh là 1 người em tin cậy và là chỗ dựa trong cuoc đời sau này lẫn bây giờ của em, anh phải là 1 người có bản lĩnh và lập trường riêng của mình, vì trong cuộc sống của anh bây giờ đã xuất hiện hình bóng của em...

Anh có thể chơi với bạn, nhưng bản thân anh phải biết suy nghĩ điều nào anh có thể làm và những điều nào thì không. Anh phải đủ vững vàng và độc lập để không bị ảnh hưởng bởi tụi nó. Em biết những điều vui vẻ thì lúc nào cũng đầy tẫy xung quanh mình và không bao giờ mình có thể khám phá hết được. Có lẽ em cũng không cần phải nói nhiều thì anh cũng đã biết rõ những chuyện gì em không thích và cũng không bao giờ mong muốn chồng mình sẽ làm. Em lúc nào cũng đặt tin tưởng ở anh và tin rằng anh sẽ không bao giờ sẽ làm em buồn thêm 1 lần nữa. Đừng vì 1 phút vui vẻ thoáng qua mà đánh mất đi lòng yêu thương và bản thân mình. Em biết anh là người có thể làm chủ được bản thân, không vì những phút bất chợt mà quên đi những điều tốt đẹp mà mình đang có.

Giữa ban bè và em, có thể không thể nào so sanh với nhau được, nhưng em biết em sẽ la người mãi luôn ở bên cạnh anh cho dù có chuyện gì ra chăng nữa, em sẽ là người đi cùng với anh dến hết cuộc đời này. Chơi với bạn, nhưng không có nghĩa sẽ bị đồng hóa bởi bạn, mình vẫn phải có cái riêng khác biệt với tụi nó, đừng vì ham vui nhất thời mà đánh mất đi những điều quý giá và những hạnh phúc mà mình đang có trong tay...

Em yeu anh, chồng của em!

Thứ Tư, 14 tháng 10, 2009

đúng là lâu rồi a ko viết gì cho e, nhung ma thinh thoang a van va`o doc lai nhung blog cũ đó chứ, làm sao mà quen cái blog này dc.

a tự cảm thấy mình dc ở ben nhau lau nhu vậy là a hạnh phúc lắm rồi, có the là ko lâu lắm nhưng mà nó đã lâu hơn những dự tính ban đầu khi a về, và a cảm thấy vui vì a còn có thể đi lại, chứ ko phải được ở bên cạnh e lâu hơn nhưng trong lòng lun đầy áp lực...

bgio tat cả những gì a nghĩ là sống iu thương e mỗi ngày, ko làm phí 1 ngày nào hết, và roi sau đó a sẽ tập trung học thật nhanh để lại về với e. thời gian cũng sẽ wa nhanh như những tháng đầu tiên minh quen nhau thoi bx ah, ngày nao cung dc chat voi nhau, dc nhìn mat nhau thì có gì phai buòn nua chu. Anh nghi giống như chuyện 1 tuần a về nhà ngoai ngủ 3 ngày, tai vì co xa thì mới có nhớ, mới cảm thấy hồi hộp khi sắp dc gap lai nhau, a di xa cũng vậy thôi, a di là để 1 lúc nào đó minh gặp lại nhau thì minh sẽ iu thương nhau hơn.

A là nguoi di xa 1 minh, ko có ai ben canh, cho nen a ko buòn thi e cung ko dc buon, tai vì ben canh e con có gia dình, bgio minh chi nghĩ cho nhau và cho tương lai của mình, chỉ cần nghĩ đến sau này tương lai của mình se tốt đẹp thì e sẽ ko cảm thấy buồn đâu

Mình đã là vợ chồng với nhau, cả 2 nha mình đều cảm thấy như vậy rồi, cho nen chuyện tình cảm của minh là chuyện e ko cần phải lo lắng, bgio e lo là chi lo viec hoc cua minh thoi. Chỉ nghĩ đến sau này 2 vo chòng minh có tương lai tốt đẹp thì a cảm thấy những chuyện bgio mình phải làm là rất đáng, ko có gì phai buồn hết xã ah !

A iu e nhiều lắm bx oi :-*

Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2009

Lá thư ngày 10 tháng 10

Khong biet a co hay thường vào xem trang blog này ko? E thì mặc dù biết cũng chẳng có bài gì mới để xem, nhưng thỉnh thoảng e cũng vào xem lai những bài blog cũ e vơi a viết cho nhau.

Lâu rồi a cũng chưa viết gì cho e đọc, mà cũng phải, ở kế bên nhau wài thì còn gì nữa đâu mà viết, muốn thì nói trực tiếp luôn rồi...

Bây giờ đã là tháng 10, tính đến bây giờ thì e và a ở gần bên nhau cũng đã 5 tháng. Đáng lẽ, nếu như mọi chuyện thuận lợi, thì a đã đi về Mỹ từ hồi tháng 8 rồi. Cứ nghĩ rằng được o gần a thêm 3 tháng nữa thì còn dài lắm, nhưng ngoảnh đi ngoảnh lại thì mình cũng chỉ còn được đến cuối tháng 12 thôi, gần a nhỉ. Vừa ngồi viết blog vừa tưởng tượng thử xem đến ngày a đi, e cũng ko biết cảm giác e lúc đó sẽ như thế nào.

Thật ra, mỗi ngày e đều muốn mang đến cho a 1 điều bất ngờ hoặc ngạc nhiên mới, không muốn mỗi ngày của mình đều trôi qua 1 cách tẻ nhạt nhưng e lại ko có đủ điều kiện để thực hiện. E và a cũng khong khác gì như vợ chồng thật sự, bây giờ e chỉ luôn nghĩ và hướng về a chứ cũng ko cần tới những thứ khác...chỉ cần đang ngủ giật mình tỉnh dậy thấy a đang nằm cạnh e là đủ hạnh phúc rồi.

E muốn được nghe a nói với e những lời tình cảm, muốn được a chăm sóc ân cần nhu lúc e bi sốt và a fải thức khuya để đăp khăn cho e...nếu vậy thì e sốt cả chục lần 1 tuần cũng được.

Cuối cùng, e cũng không biết nói thêm gì, chỉ có thể cho a biết 1 điều là " E yêu a nhiều lắm ox àh".Mong lúc nào mình cung se duoc vui vẻ và hạnh phúc như lúc đầu a nhe'.

I Love You