Chủ Nhật, 22 tháng 11, 2009

22-11-09

Vậy là cũng đã đến sinh nhật của anh. Em đã chuẩn bị cho ngày này trước đó 1 tuần cùng với ba mẹ với hi vọng sẽ tạo được sự bất ngờ cũng như niềm vui nho nhỏ cho anh. Nhưng có lẽ là hôm nay cũng còn nhiều sơ sót quá, em quên khong kiểm tra pin máy chụp hình. Em định là sẽ quay lại toàn bộ cảnh lúc anh thắp đèn cầy, thổi nến, cầu nguyện và cắt bánh, nen khi không quay duoc em cũng buồn, tự trách mình sơ ý quá. Còn mẹ, đã chuẩn bị nấu ăn từ khi mới đi tập về, không ngủ cho đến tận lúc anh về.

Hom nay sinh nhật anh, em chúc anh có 1 sinh nhật đầy ý nghĩa và đáng nhớ. Đáng nhớ vì lần sinh nhật lần thứ 20 của anh đã có em ở bên cạnh. Thêm được 1 tuổi, em mong rằng anh sẽ có thêm nhiều yêu thương, sự chính chắn, bản lĩnh, và có trách nhiệm hơn trong những việc mình làm. Trách nhiệm ở đây bây giờ không đơn thuần là chỉ đối với anh, mà trách nhiệm còn đối với em nữa. Món quà em tặng anh là 1 chiếc gối ôm, vì em biết khi đi sang Can anh sẽ không có gối ôm đâu, tối lại khỏ ngủ, nên mặc dù nó ko đáng bao nhiêu nhưng em mong món quà này sẽ đầy ý nghĩa đối với anh.

Đến sinh nhật anh, cũng đồng nghĩa ngày anh đi cũng đã đến gần, thật sự em rất sợ cảm giác khi sắp phải xa nguòi mình yêu thương. Chỉ cần nghĩ đến việc chỉ còn 1 tuần...6 ngày...3 ngày...và 1 ngày bên cạnh nhau, em ko cầm đươc nuóc mắt. Nhiều khi em cũng dặn bản thân mình rằng đừng suy nghĩ về chuyên đó nhiều, cứ xem như bình thường nhưng em lai làm ko được. Có lẽ quen em, sẽ khong hề dễ dàng như anh nghĩ. Phải, vì em khong muón cuoc sống và chuyện tình cảm của mình chỉ là "ai cũng như vậy". Em không muốn mình sẽ phải buồn và khổ tâm vì những chuyện mà những người phụ nữ khác phải gánh chịu khi có 1 ông chồng "cũng như ai". Em muốn khi ai đó hỏi về người yêu của em, em sẽ tư hào mà vui vẻ trả lời rằng "em rất may mắn khi có được anh là người để thương yêu", chứ khong phải là 1 cái thở dài im lặng.

Thật sư trong lòng em bây giơ vẫn còn rất nhiều điều để bận tâm và suy nghĩ, những điều đó hiện vẫn còn chất chứa trong em mà em vân chưa thể nào giai quyết duoc. Nhưng có lẽ nói ra bây giờ cũng không phải lúc và điều mà em mong muốn cũng sẽ khong có được, nhưng sẽ có 1 luc nào đó em sẽ nói ra với anh, và em mong anh sẽ hiểu tất cả chỉ là mang lai nhung dieu tot dep cho anh va ca cho mối quan hệ cua mình.

Và 1 dieu nua anh phai luon luon nhớ, cho dù co xay ra chuyen gì, em se van o ben canh anh, luon lang nghe va chia se cùng anh.

Em yeu anh!