Thứ Tư, 16 tháng 12, 2015

#justadream

Lâu lắm rồi ko vô lại page này, cũng hơn 4 năm rồi, nếu có mà quét mạng nhện chắc cũng liệt hết 2 cánh tay...Hồi đó mở trang này ra, mục đích là chỉ muốn lưu giữ những chuyện gì vui thôi, ai dè giờ tự nhiên lọt cái bài này vô, thiệt trớt quớt...

Mấy tuần nay có chuyện ko vui, cần người để xả mà ko biết tìm ai, tự nhiên lại nhớ tới chỗ này, 1 nơi lý tưởng vầy mà quên...Cũng ko biết bắt đầu từ đâu...Nói chung là cũng ko nghĩ rằng 1 ngày trong đời chuyện nảy sẽ xảy ra với mình. Ngày xưa lúc còn trẻ, cũng hay đọc mấy bài báo mạng về anh A phản bội vợ mình, anh B bỏ hạnh phúc gia đình vì 1 người con gái khác mới quen vài ngày v...v Lúc đọc mình còn nghĩ chứ mình sau này sẽ kiếm 1 người chồng yêu thương chung thủy với mình, sẽ không bao giờ có chuyện này xảy ra. Nhưng giả sử có xảy ra đi chăng nữa, mình sẽ li dị, dù lúc đó có con hay chưa có con vì ko bao giờ mình tha thứ cho hành động này...Đúng là, gặp chuyện rồi mới biết, nói thì miệng ai cũng nói được, nhưng làm thì có được bao nhiêu.

Từ lúc quen, tới lúc cưới, rồi ở chung với nhau, thật sự mình cứ vô tư tin tưởng chồng mình hết mực (vì nhiều lời nói trước đây của chồng đã xây dựng 1 niềm tin to lớn trong lòng mình), nhưng rồi niềm tin đó cũng đến 1 lúc đổ vỡ. Mình nhớ đã từng nói với chồng mình rằng "Làm gì làm, đừng bao giờ để mất lòng tin lẫn nhau, vi 1 khi mất rồi thì rất khó để lấy lại". Nhưng chắc là lời nói gió bay, lúc vui vẻ với người khác thì còn nhớ gì những lời nói vớ vẩn này.

Từ khi chuyện này xảy ra, nhiều lần mình cứ tự hỏi tại sao. Phải chăng là vì ko có gì là bền vững? Hay thật ra tất cả chỉ là do con người chỉ biết làm nhau đau khổ? Mình cũng ko biết rằng cảm giác tim như bị bóp nghẹt, lòng như bị thắt lại là kinh khủng như thế nào, bây giờ thì biết rồi và nó thật sự là quá kinh khủng. Có thể cho rằng thời gian vừa qua là tối tăm nhất trong cuộc đời mình tính đến bây giờ...Vết cắt ko chỉ cắt 1 lần, mà cứ cứa đi cứa lại cùng 1 chỗ trong cùng 1 thời gian. Sao anh tệ với vợ anh dữ vậy?

Ngày cưới, ai cũng nói mình thật may mắn, hạnh phúc khi cưới được anh. Mình cũng nghĩ vậy...

Khi anh nói làm lại từ đầu, thật sự mình cũng ko biết phải bắt đầu từ đâu. Đã có quá nhiều chuyện xảy ra và cũng nhiều chuyện mình cũng đã biết, nó cứ luẩn quẩn trong đầu mỗi khi ngồi trong xe anh, đi ngang qua 1 nhà hàng nào đó, hoặc nhớ tới những hình ảnh tình cảm mà anh giấu giếm sau lưng vợ để làm với 1 người khác...Đầu óc mình thiệt mệt mỏi!

"Thời gian sẽ xoa dịu mọi thứ". Minh mong là câu nói này là đúng để mọi chuyện hãy nhanh chóng qua đi. Mình muốn được vui vẻ, được cười giỡn, vô lo vô nghĩ, chứ ko phải cứ buồn phiền, suy tư như bây giờ nữa.

Anh ah, 1 lần là quá đủ để em chịu đựng. Em ko còn sức lực để đối đầu nếu như có lần sau. Em đang cố gắng tập dần để làm lại tất cả với anh. Đã có quá nhiều mất mát và bây giờ những thứ em cần là sự vun đắp, tình cảm của anh. Anh hay nói suy nghĩ của anh khác em, đâu nhất thiết phải nhắn tin hỏi thăm mới được, nhưng đó là những gì em cần để em biết được là anh đang nghĩ tới em. Ko phải quen lâu thì những chuyện nhỏ nhặt trở thành 0, mà những thứ nhỏ nhặt sẽ mang 1 ý nghĩa rất lớn để làm bên vững mối quan hệ lâu dài.

Đã qua rồi thời 21, 22 tuổi. Cái thời mà sai lầm thì vẫn còn thời gian để sửa đổi. Còn mấy năm cũng đã là 30...đã có nhiều thứ mình phải gánh vác hơn: gia đình, công việc, con cái, nhà cửa v...v Ko thể nào cứ bồng bột làm theo những gì mình thích nữa, mà còn phải có những suy nghĩ cho người thân của mình. 1 gia đình vợ chồng con cái tan nát ko bao giờ là 1 niềm hạnh phúc, dù anh hoặc em sau này có tìm được 1 niềm vui mới.

ĐỪNG...đừng bao giờ làm em mệt mỏi nữa. Em chỉ cần 2 chữ "hạnh phúc" đơn giản ma thôi.